Spring Airsoft And Friends
Nếu đây là lần đầu tiên vào diễn đàn của bạn, bạn cần phải đăng kí làm thành viên để được hưởng hết quyền lợi của diễn đàn.

Những điều cần biết về nội quy của diễn đàn tại đây.

Những thiết lập cơ bản khi sử dụng diễn đàn tại đây.

Rock - không chỉ là mạnh mẽ ...

Trang 1 trong tổng số 2 trang 1, 2  Next

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Rock - không chỉ là mạnh mẽ ...

Bài gửi by poker_love on Thu Jul 07, 2011 1:37 am

sau thời gian tập trung thi cử ( thi lại ) , ta lại tái xuất giang hồ lol! ... lần này giới thiệu đến mọi người những bài Rock hay , đây cũng là thể loại mình yêu thích , mong tìm đc người hợp cạ vs mình , hehe ...
Mở đầu là bài Coming Home của Stratovarius :



Stratovarius là một ban nhạc của Phần Lan, theo phong cách Power Metal, có pha trộn thêm phong cách Neo-classical Metal. Điểm nhận ra ngay của ban nhạc này, phong cách Rock mà lại có những bài da diết !
Tôi không biết rõ và cũng không muốn đi sâu vào phong cách âm nhạc, không muốn đi sâu tìm hiểu về lịch sử ban nhạc, không muốn đi sâu tìm hiểu từng thành viên của ban nhạc. Cái mà tôi muốn ở đây là sự cảm nhận về âm nhạc, về những ca khúc hay.

Chiếc xe khách biển 29 chốc chốc lại rung lên khùng khục rồi nằm yên một đống như tỏ ý bất mãn với gã lái xe, đang cố gắng để lôi nó ra khỏi bến - ngôi nhà thân thuộc của nó .
Hắn khẽ chép miệng, lắc đầu rồi thu mình vào một góc tối, miệng lập lòe điếu thuốc, mắt chìm dần trong làn khói thuốc trắng và mong manh như một đời con người ...

Hắn mở tung mọi giác quan trên người, cố gắng để nghe thấy từng đó thứ âm thanh, ồn ào và nhốn nháo , những bóng người qua lại, màn sương trắng lạnh lẽo lẫn trong cái hương vị buồn man mác của một ngày cuối năm, tất thảy hòa quyện lại với nhau để rồi tạo thành một bức tranh với những gam màu tối sáng... của sum vầy và ly biệt...

I wake up in the morning so far away from home
trying to make it through the day .
Many miles are between us...
I'm sending my love from this payphone...

Không biết từ đâu và từ bao giờ, hắn mơ hồ cảm nhận thấy những âm thanh quen thuộc đến kỳ lạ, bần bật trong tiếng đàn buồn, giọng vocal bất chợt vang lên, nhè nhẹ như một hơi thở, tiếng thì thầm nhỏ và sắc lạnh như một lưỡi dao khiến hắn bất chợt rùng mình ...

Mãi đến khi bắt đầu lẩm nhẩm hát theo, hắn mới nhận ra bản tình ca Coming Home của Stratovarius ...
Tình Yêu - Thứ mà từ trước đến nay hắn luôn coi là một thứ xa xỉ, cố gắng để gạt bỏ nó ra khỏi tâm tưởng, cái thế giới hỗn loạn với những thứ tủn mủn rắc rối, ấy thế mà hắn cứ lao đầu vào như một con nghiện để rồi lặng lẽ nhìn nó ra đi trong sự bất lực và nuối tiếc.

Nhưng sao, mỗi lần nghe lại Coming Home, hắn lại thấy Tình Yêu thật đẹp và kỳ diệu...
Cái sợi dây có hồn trải dài hàng nghìn dặm nối liền hai con tim đang chung nhịp đập, yêu thương và chờ đợi ...

Hắn khẽ nhăn mặt vì dòng suy nghĩ đột nhiên bị cắt đứt... Một chiếc xe phóng ập vào bến, phì phò phun ra từng ngọn khói đen, hổn hển như một vận động viên điền kinh về đích, trâng tráo với cái vẻ tự hào vì đã vượt qua một chặng đường dài mệt mỏi ...

Bỗng chốc, hắn nhận thấy mắt mình đang nhòa dần đi, lờn vờn những ảo ảnh, đâu đó, trong đám đông , một đôi vai gầy run run, những dòng nước mắt nóng hổi đang chảy dài trên gò má, cô gái trẻ, nấc lên trong sung sướng và niềm hạnh phúc đoàn tụ người thân sau bao ngày xa cách ...

Hắn quay mặt đi, không dám nhìn lâu cảnh tượng đó, lo sợ những giọt nước mắt chẳng khác gì những giọt rượu pha cồn 45 mà hắn đã từng nốc vào người không chút sợ hãi sẽ đốt cháy cả tâm can đang rối bời cảm xúc ...Người hắn run lên, không hiểu vì tiếng đàn hay vì sương mai đã bắt đầu ngấm dần vào thân thể hắn qua cái áo khoác 2 tuần chưa giặt ..?

Và rồi trong sự bùng nổ của tiếng trống,Timo, vẫn với cái giọng vocal trong vắt, như vừa được tiếp thêm 1 đống thuốc tăng lực, ngân lên cao vút :

Through the storms we've wandered, many mountains we have climbed
but all the bad times are behind.
The road is free - I'm coming Home...

Đối với hắn, Coming home chưa bao giờ là một bài hát bình thường. Đó là bản nhạc mà cứ mỗi lời ca, mỗi nốt nhạc, mỗi rung động dây đàn đi qua đề là những nét bút vung vẫy, uốn lượn một cách chậm rãi để rồi tạo thành một bức tranh đầy chấm phá với những tông màu đậm nhạt .

Ngay ở giữa, chủ thể của bức vẽ là hình ảnh bé nhỏ của một con người với dáng vẻ mệt mỏi đang cố nhấc những bước chân trên lớp tuyết trắng dày và lạnh lẽo. Phía sau lưng anh là khoảng tối nặng nề đầy vẻ đe dọa của những dãy núi tuyết sừng sững và đồ sộ.

Những cơn gió bất thình lình xuất hiện trong những tiếng rít tinh nghịch, hất tung từng cụm tuyết rơi lả tả, chốc chốc lại cuộn trọn vây lấy người đàn ông, nô đùa thổi ngươc những lọn tóc dài vàng rực ( hắn lại liên tưởng đến Timo Tolkky ). Nhưng kỳ lạ thay, trong đôi mắt của con người nhỏ nhoi giữa cái phông màn thiên nhiên kỳ vĩ đó, có một thứ gì đó giống như là ánh sáng sắc gọn của một ngôi sao băng, có cả hình bóng của một ý chí lớn lao, một niềm tin mãnh liệt không thể vùi dập. Và cũng không xa lắm, ở phía trước, thẳng với đôi mắt anh đã là ánh sáng của vầng dương vĩnh cửu .

Mới chỉ trước đó có nửa giờ đồng hồ thôi, hắn còn đứng đó với thứ xúc giác tan chảy, tất cả những cảm giác hân hoan, náo nức cho một chuyến về nhà dường như đã bị bào mòn bởi quá khứ của những lần trở về và ra đi trong vội vã, hắn tự gặm nhấm lấy nỗi nghẹn ngào cho riêng mình, biến mất trong đêm tối của những chuyến tàu đêm, biến mất khỏi nụ cười, ánh mắt héo hắt và u buồn của ba mẹ hắn ...

Without you I am like a ship without it's sails, calling the wind to save me.
I'd climb the highest mountain,
I'd cross the seven seas just to see your smile again...

Hắn không thể hiểu được tâm trạng của Tolkky khi anh đặt bút viết lên bản nhạc này , tình yêu và nổi nhớ hòa lẫn với nhau để tạo thành những nét vẽ và gam màu cho bức tranh thủy mạc, có con thuyền , có những cơn gió, đại dương xanh và cả những ngọn núi cao hùng vỹ .

Bao nhiêu lần nghe là có bấy nhiêu lần hắn hùng hồn tuyến bố với chính bản thân hắn, điểm nhấn cuối cùng và đẹp nhất của bài hát, chỉ một từ ' smile ' - Nụ cười của cô gái, co khác gì một cánh buồm căng, là ngọn hải đăng sáng bừng trong đêm tối, dẫn dắt chàng về bến cuối, về với nụ cười, với căn nhà và về chốn yêu thương .

All the trust that was built along the years is coming back to stay I know.
Just look ahead the road is free -
I'm coming Home.
With every step I'm closer to home, when I'm back you won't be alone.
Soon I'll see the familiar door before my eyes and you.

Trong cái đầu óc đang mụ mị vì những cung đàn, nốt nhạc của hắn, lờ mờ hiện ra một thứ gì đó rất mờ hồ và xa xôi rồi từ từ hiện rõ hình ảnh của một con đường vắng, gồ ghề bởi những mô đất nhấp nhô, khúc khủyu được soi rọi bởi thứ ánh sáng nhạt nhòe và yếu ớt của những ngọn đèn vàng .

Đêm nay , cát bụi và lá khô đang nhảy múa trong vũ điệu của gió để đón những bước chân của hắn trở về nhà , trở về với Chốn Yêu Thương của hắn .

̣ ( mình lấy trên mạng thôi , khả năng chưa đủ để viết được như thế này, nhưng thật sự hay lắm , mọi người cùng cảm nhận nhé ... )





Tiếp theo là Lament - The devil's trill - bản nhạc của quỷ



Mở đầu là đoạn Intro, cũng là những tiếng mưa rơi..như tôi đã nghe trong Forever Autumn của Lake of tears. Nhưng trong otherwhere của Lake of tears, sau những cơn mưa buồn bã.. ta cảm nhận được sự sống đang hồi sinh...cây cối đang hồi sinh... xanh tươi trở lại... tiếng trẻ em vui đùa.... Cuộc sống như lột xác sau cơn mưa đó....
nhưng trong Laments... thì chỉ mang lại cho người nghe cảm giác lạnh giá cô đơn.. cô đơn đến lạnh người, đến cùng cực trong cơn mưa giữa những cách rừng già.. tiếng kêu ai oán... tiêng rú của bầy sói.. tiếng than vãn của con người... nhưng nỗi buồn sâu thẳm đa chiều...
Rồi . The writing and the cry....
mở đầu bài hát vẫn là tiếng Ghitar buồn đến lạnh người,..như xóay sâu hơn vào vết thương đó...đẩy nỗi buồn đến tận cùng của nước mắt....
Đỉnh điểm của nỗi buồn có lẽ là Laments.. nhưng theo tôi nó là sự xuyên suốt của cả Album...
để làm nên 1 Laments hay và da riết đến thế... cao trào của cả Album là đây.... tôi đảm bảo ai khi nghe Laments cũng phải lặng người đi vì tiếng Ghitar...

tiếng ghitar trong The Moor của Opeth cũng làm tôi có cảm giác như thế ... nhưng Aciago trong Laments còn làm được nhiều hơn thế... để dẫn dụ con người vào tận cùng của cảm xúc... của sự đau khổ tột cùng.. của nước mắt.. của những lời óan than.... Thể hiện rõ sự cô độc và lạnh lẽo của con ngừoi khi ngoài kia tuyệt trắng bao phủ, bóng đêm ập về và cơn mưa rả rít còn đó, cao trào khi tiếng hát hay tiếng hét vang vọng trong đêm thể hiện sự tuyệt vọng trong bóng đêm của con vật hay con người kia...

Lament - Uaral , khúc buồn của người đàn ông...

cửa kính thấm đẫm nước mưa và bên tai là bản Lament...

Tiếng acoustic vang lên nhẹ nhàng, rớt xuống nơi sâu thẳm của tâm hồn rồi đọng lại như giọt sương mong manh, trong vắt... như những giọt nước mắt. Một ngày, ta vui cười xả láng, phát ngôn những câu bậy bạ, để rồi mỗi khi về nhà lại giam mình trong đêm. Một căn phòng nhỏ, một điều thuốc tàn, và một đám khói mang theo trái tim rữa nát theo tiếng mưa rơi...

Giọng hát khàn đục vang lên, như tiếng gào của một con quái vật trong lồng ngực. Nhưng nó không hề ồn ào, mà âm ỉ, rên rỉ theo từng hàng cây ướt nước mưa và gió. Ta không nhận ra giá trị của mình, không thấy mình có ý nghĩa ở cõi đời này.

Giọng hát lại đột ngột vút lên, thất thanh, như tiếng thét khi một con dao cứa nát cổ họng, rồi lại chìm trong tiếng acoustic êm dịu và não nề. Sống để làm gì đây?

Sống, chỉ để chết.

Ta không thể thoát ra vũng bùn của tuyệt vọng. Ta gào lên rằng: ta đang thay đổi số phận. Nhưng có ai biết, những gì ta làm vẫn thuộc về "số phận"? Thế nào là số phận đây? Ta không hiểu.


Rồi ta lại khóc, tiếng khóc đứt quãng, nức nở trên cái nền acoustic lại quyện vào nhau, như một chuỗi âm thanh liên miên không dứt. Một thằng đàn ông không thể nào gào to được, một thằng đàn ông không thể nào mau nước mắt như phụ nữ...

Một thằng đàn ông chỉ biết khóc trong bóng tối.

Hãy thử nhìn xung quanh xem, bao nhiêu khuôn mặt đang cười? Và có bấy nhiêu chiếc mặt nạ?

Họ luôn đeo mặt nạ, những chiếc mặt nạ trắng bệch, vô hồn.

Sự tồn tại của con người, chỉ là một bãi nôn mửa.

Tiếng acoustic, lại tiếng acoustic - đúng, dường như cả Lament chỉ có mình nó - lại vang lên, rung từng tiếng chuông vào tâm hồn này. Réo rắt theo từng giọt mưa buồn bã. Mây trời màu xám, nặng nề như một chiếc cối đá gông lên cổ ta, rồi kéo trĩu xuống. Và ta lại hét, hét bằng những tiếng man dại, miệng chảy đầy nước dãi cùng máu, đôi tay cào mạnh trên mặt đất như muốn bật móng.

"Cứu tôi với, đừng hành hạ tôi nữa!"

Muốn được gào, muốn được khóc. Khóc thật to, khóc cho thỏa, khóc để trôi đi hết nỗi buồn. Nhưng ta không thể, ta là thằng đàn ông, ta không được khóc. Mưa rào một trận, to, nhưng không lâu. Còn ta, chỉ như cơn mưa dầm ngoài kia, nhỏ bé, nhưng âm ỉ từ ngày này qua ngày khác.

Cuộc đời, chỉ như một chuyến xe tang, đi mãi. Để rồi những giấc mơ chôn chặt dưới đáy quan tài.

Ta lặng lẽ nhấm nháp ly cà phê đen với vị đắng nghét trong cổ họng. Và sau đó ta lại lang thang trong mưa...

Đi mãi, đi để quên cuộc đời này...


The Unforgiven I - Cho những người không bao giờ được tha thứ


Album "Metallica" (hay còn được biết đến với cái tên Black Album) của Metallica được đánh giá là album có nhiều bài hát xuất sắc và được coi là album thành công nhất trong sự nghiệp của Metallica. Trong album này tôi đặc biệt ấn tượng với Hit đã chiếm lĩnh nhiều bảng xếp hạng âm nhạc. Đó là "The Unforgiven" ( Những kẻ không được tha thứ ).

Mở đầu bài hát là 1 âm thanh kéo dài và âm lượng lớn dần giống như tiếng còi tàu khiến người nghe có cảm giác sau đó sẽ là những âm thanh dữ dội nhưng trái với cái cảm giác đó, tiếng Acoustic cất lên nhẹ nhàng, đơn giản như lời dẫn dắt câu truyện. Rồi Lead vào trận, tỉa những phát súng đầu tiên, chậm rãi và thanh thoát. Không khí đột ngột thay đổi khi tiếng trống được nhồi vào cùng với Bass vốn đã "găm" vào ngay từ đầu nhưng nay mới được phô diễn hơn. Những lời ca bắt đầu được vang lên bằng 1 giọng hát đầy cay nghiến, cuồng nộ như muốn gào lên câu chuyện đời buồn...


"Một sinh linh, một dòng máu, một tâm hồn vừa cất tiếng khóc chào đời. Có lẽ nó vẫn chưa biết cuộc sống sau này của nó sẽ thế nào. Tiếng khóc thấm đẫm sự ngây thơ...Rồi khi mới chỉ có được một chút nhận thức thôi thì nó đã bị những con người kia "thuần phục", mục đích của họ là gì? Nó phải chịu tủi nhục, sự ghét bỏ, bị làm nhục. Nó cố gượng đi qua nỗi đau đó, nó tin là như thế nó sẽ được yên ổn ư? Đứa trẻ này phải học những quy định, luật lệ hà khắc. Nó lớn lên trong những trận đòn đau đớn. Nó như một đứa trẻ vô hồn, đến ngay cả những ý nghĩ vốn là bản năng cũng bị tước đoạt, cấm đoán. Có lẽ như thế là quá đủ, nó vùng lên, cố gắng nhưng rồi nó biết nó chẳng làm được gì..."

what I've felt
what I've known
never shined through in what I've shown
never be
never see
won't see what might have been
what I've felt
what I've known
never shined through in what I've shown
never free
never me
so I dub thee unforgiven


"Lời thằng bé thốt ra nhẹ, muộn màng, bất lực. Những gì nó cảm thấy, những gì nó biết đều không thể biểu hiện được. Nó như chưa từng được tồn tại, chẳng thấy gì, chẳng hiểu được điều gì, chưa bao giờ tự do, chưa bao giờ được là chính mình. Thật cay nghiệt. Cho đến khi về già vẫn vậy, tâm hồn đứa trẻ ngày nào với thân xác già cỗi đó đã cảm thấy quá mệt mỏi với việc cầu xin. Suốt cả cuộc đời nhìn lại quãng thời gian ngày nào cũng như ngày nào, tẻ nhạt, vô vị trôi qua...Cả cuộc đời chỉ biết đến tuân lệnh và giờ đây rất căm phẫn những con người đã ngăn cản không cho mình được làm chính bản thân mình. Đã chiến đấu nhưng không thể thắng, ông già kia chỉ còn biết cay đắng gọi họ là "Những kẻ không thể tha thứ". Nhìn từng ngày đi qua chờ đón cái chết, dù cho bản thân vẫn còn thấy luyến tiếc khi vẫn còn chưa biết cuộc sống thật sự như thế nào nhưng chỉ có cái chết mới có thể giải thoát cho ông lúc này, và ông sẽ được tự do..."


Tiếng Guitar solo lả lướt đầy xúc cảm, lúc cao vút, lúc lại trầm buồn sau những giây phút chìm trong dòng thác âm thanh phẫn nộ, vũ bão gằn lại phía sau. Những ngón đàn, những nhịp trống truyền đạt tiếp những suy tư, những cảm xúc sâu lắng. Bài hát thật đầy đủ, lạ và cuốn hút trong cả ca từ và giai điệu. Người nghe cảm nhận được sự sâu lắng và nỗi buồn về những cuộc đời, những phận người. Bài hát vẫn chưa kết thúc...
( tài liệu lấy từ : nhacvietplus.com.vn )


Được sửa bởi poker_love ngày Mon Jul 11, 2011 5:12 pm; sửa lần 2.

poker_love
Tân binh

Tổng số bài viết : 31
Ngày nhập ngũ : 25/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Rock - không chỉ là mạnh mẽ ...

Bài gửi by raptor on Thu Jul 07, 2011 1:45 am

tiếp đi bro! Nhe răng ko ngờ 4rum cũng nhiều người nghe rock nhỉ Nhe răng

_________________
NHIỆT TÌNH + NGU DỐT = PHÁ HOẠI

raptor
Thiếu tá

Tổng số bài viết : 705
Ngày nhập ngũ : 07/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Rock - không chỉ là mạnh mẽ ...

Bài gửi by TomClancy on Thu Jul 07, 2011 7:53 am

anh em thích nghe thể loại gì nào?

TomClancy
Binh nhất

Tổng số bài viết : 98
Ngày nhập ngũ : 04/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Rock - không chỉ là mạnh mẽ ...

Bài gửi by Mi hee on Thu Jul 07, 2011 8:04 am

kpop Lăn lộnLăn lộn

_________________

Mi hee
Thượng úy

Tổng số bài viết : 217
Ngày nhập ngũ : 10/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Rock - không chỉ là mạnh mẽ ...

Bài gửi by fly on Thu Jul 07, 2011 8:26 am

Melodic Death: In Flames, Children Of Bodom, Eternal Tears of Sorrow Đặc biệt là full album "The Virgin and the Whore". Ai thích melodic death mà chưa nghe album này thì go to hell được rồi! Fuck'in asshole man!

Prog: Dream Theatre.
Heavy: Đủ luôn!
Doom: Uaral, Estatic Fear.

Ngoài ra có nhiều band khác không nhớ rõ tên. Mình cũng mới nghe Rock được khoảng 14 năm thôi. Nhe răng

fly
Đại úy

Tổng số bài viết : 322
Ngày nhập ngũ : 07/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Rock - không chỉ là mạnh mẽ ...

Bài gửi by Boo on Thu Jul 07, 2011 8:45 am

@ poker : Coming home là một trong những bài hay nhất của Stra theo cảm nhận của mình, nhưng cũng không thể không nhắc đến Infinity ra đời năm 2000 của nhóm này khiến cả thế giới rung động :


Lần đầu tiên ngập ngụa với cái món rock này là bị thằng bạn đầu độc bằng Linkin, thức trắng 1 đêm để nghe đi nghe lại 2 album của Link, sau đó lậm hẳn vàcônn đường Rock này. Rồi tiếp đến là Stra, Halloween, Children of bodom... Eternal tears of sorrow và Dream theatre cũng có nghe qua nhưng bản thân ko thích Dream lắm, Eternal thì khi nào vật vã thất tình nghe cực hợp, nhưng chống chỉ định với những ai tim yếu, nghe xog chỉ muốn gí K3 làm 1 đường trên cổ tay Hô hô

Mình có link down full các album của Stra, ai có nhu cầu mình xin post Nhe răng

_________________
FEAR Shop

[You must be registered and logged in to see this link.]
[You must be registered and logged in to see this link.]

Boo
Trung tá

Tổng số bài viết : 910
Ngày nhập ngũ : 25/05/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Rock - không chỉ là mạnh mẽ ...

Bài gửi by thucnghiem9c on Thu Jul 07, 2011 8:58 am

Ôi trời, toàn anh em mê Rock trên này, vui quá. Tưởng mỗi mình mình nghe Metal Hô hô. Mà ở đây có ai chơi nhạc không nhỉ? Có gì post lên cho anh em thuởng thức.

_________________
......Chữ kí ??!!

thucnghiem9c
Thiếu úy

Tổng số bài viết : 112
Ngày nhập ngũ : 25/05/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Rock - không chỉ là mạnh mẽ ...

Bài gửi by fly on Thu Jul 07, 2011 10:52 pm

@Boo: Stra mà không nhắc tới Destiny và Black Diamond à? Còn có Forever nữa. Khổ thân cái bài này bị gắn vào 1 bộ phim HQ, thế là chúng nó cứ gào lên bài này không phải Rock! Hô hô

Rồi còn Avantasia với The Scarecrow, Farewell...

Eluveitie với Brictom, Inis Mona, Omnos....

Made of Hates với Bullet in your Head...

Black Label Society với Mafia, I've never Dream, In this River...

........

Nói chung rất rất nhiều...!

Cậu nào thích nghe thì hôm nào anh copy cho, có khoảng 15Gb nhạc Rock. Nhe răng

Thử trước 1 bài nhé:

The Scarecrow của Avantsia:

[You must be registered and logged in to see this link.]

Farewell của Avantasia:

[You must be registered and logged in to see this link.]


Tạm thời post bài nhẹ nhàng cho mọi người đều nghe được. Smile

fly
Đại úy

Tổng số bài viết : 322
Ngày nhập ngũ : 07/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Rock - không chỉ là mạnh mẽ ...

Bài gửi by fly on Thu Jul 07, 2011 11:05 pm

Mà chưa thấy cậu nào nhắc đến bố già nhạc Rock: Ozzy Osbourne nhỉ? Iron Maiden, Hammefall, Manowar, Metallica, Guns'n Roses, Skid Row, Nirvana, Judas Priest, Alice in Chain, Alice Cooper, Marylin Manson, Aerosmith....

Thiếu sót! Thiếu sót! Hô hô


Được sửa bởi fly ngày Thu Jul 07, 2011 11:09 pm; sửa lần 1.

_________________
[You must be registered and logged in to see this link.]

fly
Đại úy

Tổng số bài viết : 322
Ngày nhập ngũ : 07/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Rock - không chỉ là mạnh mẽ ...

Bài gửi by TomClancy on Thu Jul 07, 2011 11:09 pm

có ai nghe Punk như Sum 41 hay Simple Plan ko?

TomClancy
Binh nhất

Tổng số bài viết : 98
Ngày nhập ngũ : 04/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Rock - không chỉ là mạnh mẽ ...

Bài gửi by fly on Thu Jul 07, 2011 11:12 pm

Thể loại Punk nghe vui vui bựa bựa giải trí thôi. Nó mang nhiều hơi hướm PopCorn lắm!

Sao không nghe thử bài "I love to say Fuck" nhỉ? Vui cực! Cả bài cứ Fuck liên tục! Hô hô

Nếu nghiện rock thì độ nghiện sẽ càng ngày càng nặng. Bắt đầu bằng Ballad, kết thúc bằng Grincore, Black Death, Doom... Hô hô

_________________
[You must be registered and logged in to see this link.]

fly
Đại úy

Tổng số bài viết : 322
Ngày nhập ngũ : 07/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Rock - không chỉ là mạnh mẽ ...

Bài gửi by TomClancy on Thu Jul 07, 2011 11:16 pm

anh có nghe gothic rock ko? Em thấy evanescence rất hay đó

TomClancy
Binh nhất

Tổng số bài viết : 98
Ngày nhập ngũ : 04/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Rock - không chỉ là mạnh mẽ ...

Bài gửi by fly on Thu Jul 07, 2011 11:22 pm

Có, Gothic thì nghe của Nightwish, Haggard, Eluveitie...

Nhiều band quá không nhớ hết. Nhe răng

_________________
[You must be registered and logged in to see this link.]

fly
Đại úy

Tổng số bài viết : 322
Ngày nhập ngũ : 07/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Rock - không chỉ là mạnh mẽ ...

Bài gửi by TomClancy on Thu Jul 07, 2011 11:28 pm

có bác nào nghe microwave ko nhỉ? Em thích band này lắm.

TomClancy
Binh nhất

Tổng số bài viết : 98
Ngày nhập ngũ : 04/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Rock - không chỉ là mạnh mẽ ...

Bài gửi by poker_love on Thu Jul 07, 2011 11:48 pm

mình đã up thêm bài mới : Lament - The devil's trill - bản nhạc của quỷ

ở đầu topic nhé Nhe răng

poker_love
Tân binh

Tổng số bài viết : 31
Ngày nhập ngũ : 25/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Rock - không chỉ là mạnh mẽ ...

Bài gửi by Boo on Fri Jul 08, 2011 9:19 am

@ anh ruồi : Hehe em quên ko nhắc, vì nhiều quá T.T em có full các album của bọn Stra mà anh :> Manowar và Metallica em cũng có nghe nhưng chưa được nghe nhiều như dòng Power.

Nhắc đến bài Forever của Stra, bài đó trong film Mối tình đầu đúng ko nhỉ? Em vốn ghét film Hàn, hồi trc nghe bài đấy ko thích lắm đâu, nhưng từ khi biết bài này là do nhóm Stra hát thì mới nghe lại một cách tử tế, công nhận hay thật Yêu

@ Tôm : Gothic thì anh cũng thích nghe : Evan thì hơi hướng death hơi nhiều, nghe cùng với Etenal tear thì hợp cạ trong 1 đêm thức trắng đấy Hô hô ngoài ra như Nightwish thì phải ngưỡng mộ phần âm cao của nữ ca sĩ chính ( tên gì quên xừ mất tên rồi ) cao vút T.T Haggard thì phải ngưỡng mộ số lượng thành viên của nhóm Hô hô

Anh ruồi ơi em có cái thẻ nhớ 8g hôm nào sang nhà anh hốt mới đc Hề hề

Ah quên bổ sung cái biểu tượng của Stra mà bây h các bác nhà mình hay dùng để trang trí song sắt cửa sổ Lăn lộn


_________________
FEAR Shop

[You must be registered and logged in to see this link.]
[You must be registered and logged in to see this link.]

Boo
Trung tá

Tổng số bài viết : 910
Ngày nhập ngũ : 25/05/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Rock - không chỉ là mạnh mẽ ...

Bài gửi by imak47 on Sat Jul 09, 2011 10:19 pm

fly đã viết:Mà chưa thấy cậu nào nhắc đến bố già nhạc Rock: Ozzy Osbourne nhỉ? Iron Maiden, Hammefall, Manowar, Metallica, Guns'n Roses, Skid Row, Nirvana, Judas Priest, Alice in Chain, Alice Cooper, Marylin Manson, Aerosmith....

Thiếu sót! Thiếu sót! Hô hô
Có tớ đây Inxh ơi, tớ kết Aerosmith lắm lắm, kế là Scopion, Guns'n Roses... cái thời của tớ và có lẽ cả cậu thì đây là 3 cái tên của tín đồ mà... sau này thì tớ vẫn nghe lại nhạc cũ thôi...
Thanks anh em chia sẻ nhé...

imak47
Binh nhất

Tổng số bài viết : 87
Ngày nhập ngũ : 18/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Rock - không chỉ là mạnh mẽ ...

Bài gửi by Boo on Sat Jul 09, 2011 10:28 pm

Em cứ nhủ tối qua phải up rồi nhưng mà cứ quên, Hammerfall với Last man standing :


_________________
FEAR Shop

[You must be registered and logged in to see this link.]
[You must be registered and logged in to see this link.]

Boo
Trung tá

Tổng số bài viết : 910
Ngày nhập ngũ : 25/05/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Rock - không chỉ là mạnh mẽ ...

Bài gửi by poker_love on Mon Jul 11, 2011 5:13 pm

đã up thêm Metallica - The Unforgiven nhé ... mọi người lên đầu trang đọc ủng hộ nha Nhe răng

poker_love
Tân binh

Tổng số bài viết : 31
Ngày nhập ngũ : 25/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Rock - không chỉ là mạnh mẽ ...

Bài gửi by Boo on Mon Jul 11, 2011 7:55 pm

Oài, bác post nhạc thì cứ cho ra cuối trang đi, mỗi lần vào lại tua lên đầu topic thì ngại lắm >"<

_________________
FEAR Shop

[You must be registered and logged in to see this link.]
[You must be registered and logged in to see this link.]

Boo
Trung tá

Tổng số bài viết : 910
Ngày nhập ngũ : 25/05/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Rock - không chỉ là mạnh mẽ ...

Bài gửi by raptor on Mon Jul 11, 2011 8:09 pm

nghịch xíu Hô hô
[You must be registered and logged in to see this link.]

_________________
NHIỆT TÌNH + NGU DỐT = PHÁ HOẠI

raptor
Thiếu tá

Tổng số bài viết : 705
Ngày nhập ngũ : 07/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Rock - không chỉ là mạnh mẽ ...

Bài gửi by poker_love on Mon Jul 11, 2011 10:27 pm

Metallica - The Unforgiven


Album "Metallica" (hay còn được biết đến với cái tên Black Album) của Metallica được đánh giá là album có nhiều bài hát xuất sắc và được coi là album thành công nhất trong sự nghiệp của Metallica. Trong album này tôi đặc biệt ấn tượng với Hit đã chiếm lĩnh nhiều bảng xếp hạng âm nhạc. Đó là "The Unforgiven" ( Những kẻ không được tha thứ ).

Mở đầu bài hát là 1 âm thanh kéo dài và âm lượng lớn dần giống như tiếng còi tàu khiến người nghe có cảm giác sau đó sẽ là những âm thanh dữ dội nhưng trái với cái cảm giác đó, tiếng Acoustic cất lên nhẹ nhàng, đơn giản như lời dẫn dắt câu truyện. Rồi Lead vào trận, tỉa những phát súng đầu tiên, chậm rãi và thanh thoát. Không khí đột ngột thay đổi khi tiếng trống được nhồi vào cùng với Bass vốn đã "găm" vào ngay từ đầu nhưng nay mới được phô diễn hơn. Những lời ca bắt đầu được vang lên bằng 1 giọng hát đầy cay nghiến, cuồng nộ như muốn gào lên câu chuyện đời buồn...


"Một sinh linh, một dòng máu, một tâm hồn vừa cất tiếng khóc chào đời. Có lẽ nó vẫn chưa biết cuộc sống sau này của nó sẽ thế nào. Tiếng khóc thấm đẫm sự ngây thơ...Rồi khi mới chỉ có được một chút nhận thức thôi thì nó đã bị những con người kia "thuần phục", mục đích của họ là gì? Nó phải chịu tủi nhục, sự ghét bỏ, bị làm nhục. Nó cố gượng đi qua nỗi đau đó, nó tin là như thế nó sẽ được yên ổn ư? Đứa trẻ này phải học những quy định, luật lệ hà khắc. Nó lớn lên trong những trận đòn đau đớn. Nó như một đứa trẻ vô hồn, đến ngay cả những ý nghĩ vốn là bản năng cũng bị tước đoạt, cấm đoán. Có lẽ như thế là quá đủ, nó vùng lên, cố gắng nhưng rồi nó biết nó chẳng làm được gì..."

what I've felt
what I've known
never shined through in what I've shown
never be
never see
won't see what might have been
what I've felt
what I've known
never shined through in what I've shown
never free
never me
so I dub thee unforgiven


"Lời thằng bé thốt ra nhẹ, muộn màng, bất lực. Những gì nó cảm thấy, những gì nó biết đều không thể biểu hiện được. Nó như chưa từng được tồn tại, chẳng thấy gì, chẳng hiểu được điều gì, chưa bao giờ tự do, chưa bao giờ được là chính mình. Thật cay nghiệt. Cho đến khi về già vẫn vậy, tâm hồn đứa trẻ ngày nào với thân xác già cỗi đó đã cảm thấy quá mệt mỏi với việc cầu xin. Suốt cả cuộc đời nhìn lại quãng thời gian ngày nào cũng như ngày nào, tẻ nhạt, vô vị trôi qua...Cả cuộc đời chỉ biết đến tuân lệnh và giờ đây rất căm phẫn những con người đã ngăn cản không cho mình được làm chính bản thân mình. Đã chiến đấu nhưng không thể thắng, ông già kia chỉ còn biết cay đắng gọi họ là "Những kẻ không thể tha thứ". Nhìn từng ngày đi qua chờ đón cái chết, dù cho bản thân vẫn còn thấy luyến tiếc khi vẫn còn chưa biết cuộc sống thật sự như thế nào nhưng chỉ có cái chết mới có thể giải thoát cho ông lúc này, và ông sẽ được tự do..."


Tiếng Guitar solo lả lướt đầy xúc cảm, lúc cao vút, lúc lại trầm buồn sau những giây phút chìm trong dòng thác âm thanh phẫn nộ, vũ bão gằn lại phía sau. Những ngón đàn, những nhịp trống truyền đạt tiếp những suy tư, những cảm xúc sâu lắng. Bài hát thật đầy đủ, lạ và cuốn hút trong cả ca từ và giai điệu. Người nghe cảm nhận được sự sâu lắng và nỗi buồn về những cuộc đời, những phận người. Bài hát vẫn chưa kết thúc...
( tài liệu lấy từ : nhacvietplus.com.vn )

poker_love
Tân binh

Tổng số bài viết : 31
Ngày nhập ngũ : 25/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Rock - không chỉ là mạnh mẽ ...

Bài gửi by fly on Tue Jul 12, 2011 8:17 am

Album này hay! Mình nghe lâu lắm rồi. Trong album này có cả Nothing Else Matter nữa.

_________________
[You must be registered and logged in to see this link.]

fly
Đại úy

Tổng số bài viết : 322
Ngày nhập ngũ : 07/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Rock - không chỉ là mạnh mẽ ...

Bài gửi by Elemento on Tue Jul 12, 2011 8:46 am

Album And justice for all cũng hay, nhiều đoạn solo sởn cả da gà. Hô hô

Elemento
Thiếu úy

Tổng số bài viết : 103
Ngày nhập ngũ : 20/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Rock - không chỉ là mạnh mẽ ...

Bài gửi by poker_love on Tue Jul 12, 2011 11:37 pm

Forever and one (Một lần và mãi mãi) - Helloween


"Hạnh phúc là cái cho đi để mang lại hạnh phúc cho người khác. Và ta sẽ thực sự cảm thấy điều đó khi nhìn thấy người ta yêu thương được hạnh phúc ".Tôi không tin rằng tình yêu là thứ tình cảm vị kỷ, bởi vì tình yêu là tình cảm mà người này dành cho người kia bằng tất cả tấm lòng và sự tin yêu chứ nó không thể là sự vị kỷ, áp đặt tình cảm lên nhau được. Tình yêu mà chỉ cần đến YÊU thôi thì có lẽ không toàn vẹn,với tôi có lẽ cần đến " ba phần YÊU " _ " hai phần THƯƠNG " _ một chữ nghĩa và một chữ tình mới đủ để người ta hy sinh và tha thứ bao dung cho nhau trong suốt cuộc đời. Ngày xưa mỗi lần nghe đến " Forever and one" , có lẽ tôi không đủ lớn để có thể hiểu hết những tâm sự trong đó, cả không đủ lớn để hiểu về cái gọi là tình yêu . Thế nên mỗi lần nghe đến bài này , tôi chỉ có thể mơ hồ cảm thấy một sự xót xa, một nỗi đau day dứt ẩn sau mỗi nốt nhac vang lên. Cả những từ mà tôi nghe thấy chỉ là chữ được chữ mất đã không làm tôi hiểu hết được những gì người ca sĩ truyền tải đến. Có chăng trong tôi lúc đó chỉ đủ sức cảm nhận một nỗi đau đang oằn mình bên trong mà thôi.


"What can I do ?

Will I be getting through ?
Now that I must try to leave it all behind..."

Thật là khó khăn khi bỗng chốc mọi thứ đều thay đổi...khi những thương yêu mà chàng trai những tưởng sẽ tồn tại mãi mãi bỗng chốc lại tan vỡ vì sự ra đi đột ngột của cô gái...không một lời giải thích, không một lý do..." Anh còn có thể làm được gì ? Rồi cũng sẽ vượt qua được mọi thứ chăng ? Giờ đây , có lẽ anh phải cố gắng để tất cả lại đằng sau ..." Bỏ lại những tháng ngày êm đềm , bỏ lại những kỷ niệm đã một thời từng nâng niu, từng trân trọng để đối diện với những sự thật trước mắt , đối diện với những tan vỡ mà có lẽ chàng trai không hề muốn xảy ra...




"...Did you see what you have done to me?

So hard to justify

Slowly it's passing by..."
Nếu cho rằng khi một tình yêu sâu nặng bị tổn thương sẽ dễ dàng biến thành lòng hận thù tôi e là đó là tình cảm vị kỷ trong tình yêu mà thôi, đó là một thứ tình yêu ích kỷ và mù quáng bởi chính bàn thân họ. Tôi cho rằng khi tình yêu đã không còn thì đừng nên níu kéo tất cả lại... níu kéo để làm gì khi người ta không còn dành cho mình chút tình cảm nào. Đừng làm cho người ra đi phải mang cảm giác có lỗi vì đã hết yêu thương, đừng oán trách nhau bằng những lời trách móc , những lời làm tổn thương nhau...Bởi nếu trong bạn còn tình yêu với người kia thì sẽ chẳng lấy làm sung sướng gì khi làm cho người đó đau khổ, làm cho người đó đem theo mặc cảm tội lỗi đã ruồng bỏ bạn...Tình yêu đã hết thì không thể níu kéo bằng sự ích kỷ của một trong hai người được...Không một lời trách móc nặng nhẹ chỉ là một câu hỏi cũng đủ để cô gái nhận ra cô là người có lỗi, nhưng không vì thế mà chàng trai lại đang tâm đổ xuống cô tất cả . Cố tìm một lời biện minh cho kẻ ra đi, cố tìm lấy một lý do để có thể tự nhủ cho những hành động của cô gái. Xét đến cùng chàng trai vẫn còn yêu cô cơ mà, thế thì làm sao chàng có thể nhìn thấy nàng đau khổ được, dù cho người nàng yêu lúc này không còn là chàng nữa, dù cho cái tình yêu của nàng đối với chàng đã hết, thì có nghĩa gì đâu, bởi dù sao nó cũng đã là tình cảm một thời của hai người. Có lẽ sẽ đau khi nhìn thấy nàng rời bỏ mình để ra đi, nhưng tình yêu của chàng trai là mong mỏi cho cô gái được hạnh phúc kia mà, dù là hạnh phúc bên một kẻ nào đó không phải là chàng thì ... chỉ cần nhìn thấy nàng hạnh phúc có lẽ cũng đủ làm chàng thấy ấm lòng rồi.


"...Forever and one I will miss you

However, I kiss you yet again

Way down in Neverland..."
"Mãi mãi không hề đổi thay...anh sẽ luôn nhớ đến em ...Dù rằng nụ hôn ta chưa hề trao nhau thêm một lần nào nữa ... Trên con đường về Neverland ..."Càng cố gắng xua đi hình bóng của nàng, những ký ức ngọt ngào vẫn nào buông tha, kỷ niệm êm đềm quá , mong manh quá nên bây giờ đã vỡ tan... Nhìn thực tại, phủ nhận thực tai bằng những hình ảnh ngày xưa nay đã không thể còn có nữa... Chàng trai đã không thế làm hoen mờ mối tình của mình bằng những lời cay đắng, mà là những hình ảnh đẹp đẽ, nhưng cũng vì thế nó càng mang lại cay đắng, buồn thương mỗi lần quá khứ xưa hiện về... Vỡ oà ... trong đáy mắt của kẻ ở lại...


"...So hard I was trying

Tomorrow I'll still be crying

How could you hide your lies

Your lies..."
"Thật là khó khăn anh cũng phải cố ... cố gằng gượng dậy.Dù cho ngày mai nước mắt vẫn còn thấm đẫm... lăn dài... Làm sao em có thể che dấu những lời dối trá..." Đến bây giờ đây tâm trạng mới vỡ oà, mới được bộc bạch, chàng trai chỉ có thể trách nàng đã không thể nói lên với chàng sự thật, chàng không trách nàng vì tình yêu đã hết, chỉ trách sao nàng không một lần thẳng thắn với nhau... Để giờ này chàng bỗng chốc nhận ra thì mọi thứ đều đột ngột đổi thay...Khi tình yêu đã hết nàng không nên che dấu bằng mặc cảm tội lỗi, không nên dối trá nhau để cố gắng yêu thương... Có lẽ chàng trách nàng đã không đủ dũng khí khi nói lên sự thật, để đến giờ này tất cả là thương mang... Chàng sẽ chẳng ích kỷ đến nỗi níu kéo tình yêu trong cô khi tất cả đều không còn, khi tất cả đều lụi tàn, thì làm sao có thể cứu vãn nỗi...




"...Here I am

Seeing you once again

My mind's so far away

My heart's so close to stay

Too proud to fight

I'm walking back into night

Will I ever find someone to believe?"
"Đây là lần cuối anh nhìn em, một lần sau cuối... Bởi trong anh tất cả đã xa xôi lắm rồi, trái tim anh đã quá đóng chặt... để có thể là nơi nương náu ..." . Chấp nhận những tình cảm đã đổi thay, chấp nhận rằng anh mất em, chấp nhận chẳng còn gì nữa giữa hai ta, anh đành phải tự tìm cho mình một nơi để có thể tự chữa lành vết thương lòng... Bây giờ mọi thứ có lẽ đều quá khó khăn đối với anh . Thế nên chàng trai chỉ còn có thể mong thời gian sẽ chữa lành tất cả...Cuộc sống sẽ vẫn cứ êm trôi , những đau thương nằm lại ở quá khứ...phía trước mong một ngày nào đó khi bình tâm trở lại, chàng trai lại có thể tiếp tục những ngày tháng dài ở tương lai, xua đi những u ám , buồn khổ đằng sau. .." Tìm lại cho chính mình một niềm tin đã đánh mất".
( tài liệu từ : loidich.vn )

poker_love
Tân binh

Tổng số bài viết : 31
Ngày nhập ngũ : 25/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Rock - không chỉ là mạnh mẽ ...

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Trang 1 trong tổng số 2 trang 1, 2  Next

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết